17 thg 8, 2009

Ôm tôi chặt thêm một lần nữa [Minh & Hoa]

Dạo gần đây tôi bắt gặp khá nhiều những câu chuyện về đề tài yêu một người bạn thân. Chợt nhớ lại cảm giác của tôi trước đây khi biết tin bạn mình bắt đầu có 1 người để nhớ, tôi đã thấy hụt hẫng và chơi vơi thế nào. Nhưng thật may mắn khi tôi dần cân bằng lại cảm xúc và nhận ra đó không phải là sự đau khổ vì tình yêu (ơn chúa) mà chỉ là cảm giác khá buồn và  mất mát khi từ nay mình không còn là đối tượng quan tâm duy nhất của 1 người nào đó.
               Những câu chuyện  trong trà sữa tháng 8 mới đây không làm tôi hài lòng cho lắm.Hơi khó chịu, tôi tự đi lục lại một câu chuyện tôi cho là hay hơn cả về chủ đề này, chỉ để thỏa mãn sự khó chịu nhất thời. Thật ngốc nghếch. Nhưng thôi ta không cần quan tâm về độ ngốc nghếch của tôi , chỉ chú ý vào câu chuyện :
                                                   
                                                       Ôm tôi chặt thêm một lần nữa.
               Khi tôi gọi điện mời Hưng đến dự tiệc mừng thi đậu đại học , như mọi lần cậu ấy đồng ý ngay . Tám chuyện đã đời, tôi sắp cúp máy, cậu ấy bỗng ngăn lại: '' Nè Bảo nếu tớ dẫn thêm một người đi cùng , có được không ?'' . Tôi vẫn vui vẻ : Ô đừng lo , mấy bạn trai  hồi lớp mười hai . tớ mời hết mà !'' . Đầu dây bên kia thoáng bối rối : ''Không , không phải lớp tụi mình đâu ...''. Tôi khựng lại : ''Vậy ai?''.'' Bạn gái của tớ !'' - Hưng nói ngắn gọn. Chưa bao giờ tôi ngạc nhiên đến thế . Dù vậy, thì tôi vẫn nói được một câu đàng hoàng :'' Cậu  cứ dẫn tới đi không sao đâu !''.
               Theo lẽ thường , khi người ta nói ''không sao '',tức là xảy ra một chuyện'' rất có sao''.
Từ bé, Hưng và tôi đã chơi với nhau thật thân thiết . Thân đến mức tôi chẳng cần có một người bạn gái làm gì . Và cậu ấy cũng thế, tất thảy chuyện vui vẻ hay bực tức của một tên nhóc , cậu ấy đều chia sẻ với tôi . Hai đứa học chung đến tận năm ngoái .Chỉ đến khi vào đại học , mỗi đứa  mới đi riêng một trường .
Nếu hồi nhỏ , tôi ra dáng bà chị , thì lớn lên , Hưng lại trở thành một chỗ dựa cho tôi , cả về sức mạnh lẫn tinh thần . Tôi còn nhỏ , đang đeo riềng chỉnh răng mấy năm nay nên gương mặt hơi khó coi . Ngược lại , cậu ấy luôn nổi bật trong đám đông  bởi vóc dáng cao , gương mặt thông minh và nụ cười điềm tĩnh .
Cậu ấy thường cho tôi những lời khuyên tốt nhất . Chẳng hạn , khi tôi than thở về vẻ xấu xí của mình , cậu ấy búng nhẹ tai tôi :''Hình thức bên ngoài  quan trọng gì chứ . Tớ rất thích cậu đeo cái niềng răng ngộ nghĩnh đó !'' .Thế là tôi vững tin ngay .Ngay  cả viện tôi chọn ngành công nghệ sinh học , cũng là nghe theo lời khuyên của Hưng đấy thôi .

14 thg 8, 2009

ss Hika

12 thg 8, 2009

Ngày đầy gió

          Đáng lẽ sáng nay theo đúng kế hoạch đã định, bàn chúng tôi sẽ đi ăn để kỷ niệm 1 năm ngồi cùng nhau( cái lý do vớ vẩn tình cờ nghĩ ra do con mập Yến quay xuống lách chách). Vậy mà tất cả bị đảo lộn vì Phương đột nhiên rủ tôi đi ăn-một việc mà truớc đây chỉ có tôi hay hào hứng lôi kéo mọi người đi . Và tôi không thể từ chối cô bạn nhỏ, vì cô ấy chỉ còn một khoảng thời gian  ngắn, rất ngắn được nhìn thấy chúng tôi trước khi bay sang Mỹ.  Hè năm nào tôi cũng phải chứng kiến những cuộc chia tay. Lớp tôi dường như là lớp có nhiều học sinh chuyển đi nhất trường vì những lí do ít ai ngờ tới.  Nhưng năm nay tôi được biết tin sớm hơn, được có nhiều thời gian để chuẩn bị tâm lý, không đường đột như năm ngoái. khi tôi quá bất ngờ và ngỡ ngàng vì tự dưng nhận được cú điện thoại thông báo ngắn gọn: đến nhà Gia Linh chia tay trước khi cậu ấy qua Mỹ.  Một sự trùng hợp kỳ lạ.     

11 thg 8, 2009

Turin kiêu hãnh [Trà My]

Turin kiêu hãnh...
Gió thi hun hút và lnh but dc ViaRoma trong ngày cui cùng ca tháng 3. Khung tri m đm, nhng cành cây khô khc còng queo cào xé bu tri màu xám, qung trường Madama thm đm cái lnh trên tng viên gch màu nâu sm, và bc tường dài vi dãy ca s màu trng ca cung điên Hoàng gia tm mình trong sương.
Kéo chiếc khăn quàng màu vỏ đỗ lên sát cổ, co ro trong chiếc măngtô dạ và chân nhịp nhịp theo điệu nhạc từ chiếc MP3, An đang kìm nén sự rạo rực và náo nức trong tim mình. Xét cho cùng, việc phải đứng một mình ở đoạn đường gió cạnh nhà ga Porta Nuova trong một buổi chiều mưa bụi ảm đạm lạnh lẽo thế này chẳng là gì so với niềm sung sướng của việc được gặp lại Bảo - Bảo của quá khứ, Bảo của hiện tại, Bảo của bất kì thời điểm nào, Bảo mà An đã không ngừng nhung nhớ trong suốt 5 năm qua.
Email vội vã của Bảo nói rằng cậu sẽ lên thành phố miền Bắc Italia trong 5 ngày, sau khi dự hội thảo của công ty tại đây.
Turin những ngày cuối cùng của đợt tuyết rơi dày, không khí thấm ẩm ướt cái lạnh giá buốt. Có lẽ Bảo sẽ cần một chiếc áo thật ấm, một tách cappuccino nóng hổi trong căn phòng ấm cúng với ánh đèn vàng và nhạc Secret Garden du dương. Phải rồi, bản " Canzona" sẽ là sự phối hợp tuyệt hảo trong hoàn cảnh này, và Bảo chỉ việc ngắm nghía giang sơn nhỏ bé nhưng ấm áp của An trong lúc đợi món spaghetti do chính tay An làm...

6 thg 8, 2009

Những chiều trong nắng [Lê Thu Hạnh Trang]

Những chiều trong nắng!
(Cho mèo và một chiều ướt nắng:)!)
"My ngồi im lặng một góc căng tin, đếm từng hạt trân châu trong cốc trà sữa thì thầm: "nói, không nói, nói, không nói, nói,..."
Tại khoảng sân cách đấy một tầm mắt, Huy đang chơi bóng rổ. Không có cái dáng thật sporty của dân chuyên nghiệp nhưng ngắm Huy tập luyện với trái bóng cam, bạn sẽ thấy sự quyến rũ toát ra từ niềm đam mê của cậu ấy. Không vận đồ bóng rổ, Huy mặc chemise trắng, jeans đen và Converse trắng đen chơi bóng. Những gam màu đơn giản ấy đem lại cho Huy một sức hút dịu dàng."
Đây chẳng phải lần đầu tiên My cảm thấy sức hút ấy. Nhưng sẽ là một trong những lần cuối cùng. Hai tuần nữa là hết năm học. Chỉ còn hai tuần cho những buổi chiều ngồi ngóng ra sân bóng rổ và dõi mắt theo cậu bạn luôn mải mê một mình với trái bóng. Chỉ còn hai tuần để nói những gì muốn nói. Ừ nhỉ, hay là nói!?

4 thg 8, 2009

Thật chậm mà cũng thật nhanh.....'5cm/s'

Sau bao nhiêu lần định làm nhưng lại thôi do lười biếng, hôm nay tui nhất định phải giới thiệu cho mọi người anime 5cm/s.
Một năm trước khi nghe Ging lải nhải về bộ phim này, tui hoàn toàn chẳng chú ý lắm, chỉ cười trừ cho Ging vui. Nhưng khi tình cờ bắt gặp những khung hình của nó trên Ichinews, tôi bị thôi thúc mạnh mẽ phải coi bằng được. Và đó quả là quyết định sáng suốt nhất!

_________________________________________________________________
 

3 thg 8, 2009

Giọt thứ năm hạnh phúc

.........Giọt thứ năm hạnh phúc.........
1. Người ta nói rằng ai được năm giọt mưa xuân chạm vào môi , người đó sẽ hạnh phúc . Mùa xuân nào Nhi cũng ngửa mặt đón mưa , những hạt mưa nhỏ và mịn , nhưng chưa bao giờ có đủ năm giọt chạm xuống môi Nhi. Chỉ có bốn giọt rơi xuống , dù Nhi có chờ đợi lâu thế nào chăng nữa , cho tới lúc hai tay Nhi chống lên thành ban công gỗ thấy tê tê. Ở ban công tầng hai đối diện , Vinh ngừng đàn ngẩng lên : “ Dù bốn hay năm giọt thì bố mẹ Nhi cũng sớm về thôi , đừng lo ...”
Năm Nhi mười tuổi bố mẹ Nhi ra nước ngoài làm việc . Nhi chuyển đến sống với ông bà ngoại . Nhà của ông bà ngoại là một ngôi nhà gạch to xây dựng kiểu Pháp , sâu hun hút , được chia làm hai lớp ngăn cách bởi một khoảng sân hẹp có giếng nước suốt ngày ẩm ướt. Ngôi nhà ít ánh sáng nên quanh năm có một mùi rêu âm ẩm bốc lên , đến nỗi Nhi tưởng rằng đó là mùi riêng của căn nhà. Ông bà ngoại sống lặng lẽ. Căn nhà tôi tối , những bức tường ngả màu , ban thờ với hoành phi, câu đối , những sập gụ tủ chè bằng gỗ lim đồ sộ cầu kỳ ... tất cả khiến Nhi lúc nào cũng có cảm tưởng mình nhỏ xíu và cô độc. Đối diện nhà bà ngoại là nhà chú Ân nhạc sĩ . Vinh là con một nên chú Ân cho Vinh đến cung thiếu nhi học đàn từ rất sớm . Để Nhi có bạn , ông bà cũng cho Nhi đến cung thiếu nhi học vẽ. Thầy giáo bảo Nhi có những linh cảm của người nghệ sĩ. Bức tranh đầu tiên của Nhi vẽ Vinh mặc một chiếc áo lính thuỷ đang nắm tay một cô bé mặc váy đầm màu tím . Nhi lúc nào cũng cắt tóc ngắn , thế mà không hiểu sao cô bé váy tím nắm tay Vinh lại có hai bím tóc đen dài thật là dài .