14 thg 9, 2012

silent night

Tôi cứ ngồi im bất động mãi với lồng ngực căng đầy lo âu, và dù muốn khóc cỡ nào cho nhẹ bớt, cũng không được. Giống như có gì đó đang quá căng đầy chật ních rồi nhưng không có kich thích nào để khiến nó vỡ bung ra được. Vậy mà khi thấy cô ấy trả lời tin nhắn của tôi một cách bình thản, và nhắc tôi đi ngủ sớm, tôi đột ngột vỡ òa.
Tại sao tôi lại không nâng niu những người bạn tuyệt vời như vậy?
Những giọt nước mắt ấy tôi biết, vừa như có sự tha bổng, nhưng cũng là một vị quan tòa nghiêm khắc nhắc tôi nhớ....
Mỗi khi làm tổn thương người tôi yêu quý, sẽ đau như tôi làm tổn thương chính bản thân mình 
***
Vẫn chỉ đang hưởng án treo thôi.
***
"Trong nước mắt vẫn tìm thấy nụ cười, nếu bạn biết ước mơ giữa muôn ngàn những tình yêu cao cả" -Nguyễn Ngọc Ký


lạnh

lâu rồi mới có cái cảm giác này, đông cứng không thể thở được, không thể khóc được, và không thể nghĩ gì được nữa. Từ lúc ấn nút sent đã thấy hối hận rồi, và giờ thì cái dự cảm chẳng lành đó thành hình. Có hỏi G bao nhiêu lần nữa cũng đâu thể giải quyết được gì, nếu không dùng cái đầu của mình để nghĩ và trái tim này để hành động phải không?

13 thg 9, 2012

thứ 6 ngày 14

Chả biết nữa. Chắc G heo bực gì rồi.
***
Hôm nay chắc sẽ là một ngày tạm ổn. Dù mình đã mắc một sai lầm rất "kinh điển" là ngủ quên kịch liệt trước ngày kiểm tra và chuẩn bị đón một đống công việc tồn đọng do sự rong chơi nhởn nhơ của mình trong cả tuần vừa qua, thì ngày hôm nay ít ra cũng ổn hơn so với những ngày trước đó, mình không quá lo lắng, sợ hãi, bệnh tật vì những tưởng tượng điên rồ nhất mà mình đã nghĩ ra.
Gần đây Sài Gòn cứ âm âm u u và se se lạnh làm mình ngủ khá nhiều. Mà toàn là ngủ vật vờ nên lúc nào tỉnh dậy cũng thấy đau nhức. =.=' Mà sao giờ này tâm trạng lại vẫn cứ lơ lửng, tưởng hôm qua đã bình thường lại rồi chứ. Chắc do mình cứ nghĩ vẩn vơ chuyện G heo bực gì đó ...(bực mình, thừa nhận đi). Và tối nay N ù sẽ ở Sài Gòn.
***
Còn nhớ cái điệp khúc hồi tết mình vẫn hay lải nhải bên tai N ù " Mỗi năm tui chỉ gặp N ù có 10 ngày hà, phải 36 năm nữa mới được gặp đủ 1 năm ne".  Vậy mà giờ, sắp được gặp N ù nhiều hơn 10 ngày, sao lại thấy hoang mang? 
Chắc vì mình vẫn còn thấy giận giận N ù, vì đã không tự chịu trách nhiệm và tìm cách yêu con đường đã chọn. Và còn hơn nữa, mình lo rằng N ù sẽ không tìm thấy điều muốn tìm ở đây, hoặc có tìm ra, sẽ càng làm cho cảm xúc dành cho HN tệ hơn mà thôi. Tại sao phải thực hiện chuyến đi đó, để khi trở về có thể sẽ càng ghét HN hơn, và ghét con đường của bản thân hơn? Mong là mọi thứ sẽ trái ngược lại. Nhiều lúc thấy mẹ thật tội, khi hai đứa con mẹ, đứa nào cũng tự chọn ra một con đường cho bản thân rồi chẳng bao giờ vừa lòng mà chỉ muốn đổ thừa "tại mẹ".
Cứ đổ lỗi mãi, chắc sẽ đến lúc là "tại mẹ đã sinh con ra trên đời".
***
Đèn trung thu đã giăng đầy những sạp bán hàng, đặc biệt là ở đây, Chinatown của Sài Gòn. Chiếc đèn trung thu cuối cùng của mình, là đèn điện tử TQ do bố mẹ chở đi mua. Hồi đó bố mẹ đứng im cười cười xem mình chọn cái nào, cuối cùng thì ngạc nhiên khi thấy mình cầm cái lồng đèn con vịt chạy ra. uhm, CON VỊT. Nhớ là mẹ hỏi ủa thích cái này thiệt hả, còn bố thì cười to bảo hóa ra là  thích cái con vịt. Giờ nghĩ lại cũng hết hiểu sao mình chọn cái hình đó. Chắc tại đứng trước một hàng đầy lồng đèn lung linh, thấy cái nào cũng đẹp , rồi lóa quá lú luôn :). Nên là cầm con vịt về, hình như là cái đèn trung thu hoành tráng nhất trước giờ. 
Tính kể chuyện này cho G heo nghe mà quên mất, nên lúc ngồi sau cậu ấy lại lải nhải mấy cái vấn đề vớ vẩn. Cho tới lúc thấy G heo im lặng, mình mới sực nhớ ra cái hích nhẹ của P " nó đang bực đó". .... Hâm mộ cái sự nhạy cảm của P bao nhiêu thì tự giận bản thân bấy nhiêu. Mà đến giờ vẫn tự hỏi, rốt cuộc là bực cái gì. ...(bực mình, tự nhận đi =.=) .
***
Đáng lẽ sẽ là rất háo hức kể chuyện lần đầu làm rau câu. Nhưng mà, qua ngày đó mất rồi, bao háo hức dần tan rồi, mà cái kết cũng thiệt là lãng xẹt. Uhm được phân công làm món tráng miệng để ăn trưa tại trường, nên chọn làm thử rau câu. làm rau câu dừa thì hơi lười nên định làm gì đơn giản hơn trước đã. Mình chọn râu câu cà phê, cái này phổ biến nè, rau câu sữa yomost do thấy chị Phim làm rồi nhỏ ngon lắm kìa, và rau câu nước táo thì mình tự nghĩ ra. Thiệt ra cũng ko phải là lần đầu làm rau câu cho lắm, tại hồi nhỏ có làm với mami 1 lần ùi, rồi lại được xem chị P làm biết bao lần nữa. Tự nhiên thấy nhớ chị quá, không biết giờ gặp lại mình có còn nhận ra được chị nữa hay không. Hồi nhỏ mình toàn ăn chực bên nhà chị, mà thích nhất là rau câu chị làm, những chén đông sương sữa Yomost trắng trắng hồng hồng chua ngọt dịu dàng và thơm phức, nên giờ bắt chước thử. Hì hụi một mình trong bếp cuối cùng ra cái thành quả là vậy [ảnh-từ từ post :))]. ui thiệt là vui lắm đó, đi vào đi ra ngắm nghía cười cười hoài. rồi share cho phòng G heo, nhắn tin cho P và xếp một hộp đầy cho mấy cô bạn trong nhóm. zậy mà, sáng hôm sau, mình vừa tung tăng đến trường thì đau bụng quằn quại phải đi về. T_T. Dù mí bạn dễ thương ăn xong khen ngon nhưng mà lại không được ngồi ăn chung với mọi người rồi, hức hức. Có thịt khi của gấu nè, trứng cuộn của hô hô nè, canh bí đao của N heo với rau xào của nu nu nữa. oa oa :((.
Chưa kể 3 tên kia ăn xong còm men toàn đau bụng với dở. hức. Mí thằng này lúc nào cũng chê không hà. :<
***
Tết năm nào mình và mẹ cũng háo hức đếm từng ngày chờ N ù về, để đến khi nghe tiếng xe trước cửa và nhác thấy bóng 1 cành đào khô khô như que củi, là vội ùa ra rạng rỡ " N ù !". Tối nay, N ù sẽ đặt chân lên SG. Dù có chuyện gì đang diễn ra, mình cũng vẫn thấy hồi hộp như những mùa tết năm nào, phải không?
***
Kết thúc buổi sáng cái ngày tạm ổn này, là một tâm trạng không ổn.


10 thg 9, 2012

9 thg 9, 2012

khùng giữa đêm

húy húy hum nay mình đã nấu rau câu lần đầu tiên để mai lên ăn cơm cùng những cô gái đáng yêu. Hồi hộp quá. Mai kể tiếp cho nghe :))

8 thg 9, 2012

Money money money...& rain.

Mấy ngày gần đây tôi cứ lơ lơ lửng lửng thế nào, chỉ muốn nằm dài đọc truyện và coi phim. 
***
Sáng nay ở giảng đường có trò vui. Mọi người cùng làm việc gia công nhẹ nhàng là bỏ tờ rơi vào bì thư để gây quỹ trung thu. Tôi thích việc này, vừa làm vừa nói chuyện với những cô bạn, và có tiền để đem lại một cái gì đó ấm áp cho bọn trẻ. Tình người là quan trọng, nhưng tiền là công cụ quan trọng không kém để truyền đạt tình cảm ấy.
Vậy nên mới có chuyện T muốn gặp tôi và P, để hỏi một vấn đề cũng vậy, kiếm tiền để thực hiện những yêu thương ấp ủ của cô ấy. 
So với T, chúng tôi thật sung sướng. Bất cứ vấn đề gì tôi đều có thể xin mẹ tiền để xử lý, hoặc cùng lắm là anh hai. Dù có vò đầu bứt tóc sao tháng này mình tiêu nhiều vậy, thì tháng sau tôi vẫn sẽ có đủ đầy. Tôi chưa một lần nào phải lo lắng nghĩ cách kiếm tiền, có đi làm thêm cũng chỉ để tìm kiếm một sự mới mẻ. Nên tôi thấy xót xa, khi cô bạn của mình phải bươn chải nhiều quá, ở cái lúc đáng lẽ cô cũng phải được bố mẹ lo hết như tôi. Mà một đứa thiếu thốn kinh nghiệm sống như tôi rốt cuộc cũng chả biết khuyên gì. Điều ấy có khả thi không, có đáng để đánh đổi không? Câu trả lời chính xác nhất vốn không thể là biết được, hoặc giả có biết, tôi sẽ lờ nó đi, để tiếp tục cổ vũ cô ấy làm những gì cô ấy muốn. Đó, là điều ít nhất tôi có thể làm.
Đi về rồi, lòng đứa nào cũng nặng trĩu. "Nó khổ thật mày nhỉ". Tôi không biết trả lời sao với P. Ừ, đời mình không phải thật sự rất sung sướng sao, nhẹ nhàng hơn cô ấy rất nhiều, vậy mà cứ hoài than thở.
***
Tôi không hiểu sao P lại im lặng và có phần hơi xa cách hôm nay. Thậm chí tôi đã nghĩ cô ấy giận tôi gì đó. Nhưng cũng không hắn như vậy. Chỉ là, đôi lúc chúng ta muốn im lặng một chút, cũng như khi tôi đột nhiên thấy lười nói, lười giao tiếp. P cũng đang có những mối lo của riêng mình, ai mà chẳng vậy. Cô ấy cũng đang tìm cách để trung hòa nó đi. "Lúc nào mà chẳng có chuyện này chuyện kia chứ. Mà tao cứ sống thản nhiên vậy thôi. Nhiều lúc cũng thấy hơi bạt mạng nhưng nghĩ nhiều để làm gì". Ừ, bạt mạng một chút chắc sẽ thấy cuộc sống dễ thở hơn.
***
Không biết mấy người xung quanh KTX có nghĩ tôi điên điên không khi đứng chờ bạn mà cứ ngơ ngác nhìn trời, rồi lại tự lẩm bẩm cười nói một mình, làm điệu bộ tay chân. Chả biết nữa, tôi vốn hay nổi hứng tự trò chuyện tiếng anh với bản thân. Thấy hay hay, giống như là tự tập dược kể lại một câu chuyện cho bản thân nghe để lần sau khi kể cho người khác sẽ trôi chảy hơn. Mà mỗi khi như vậy, tôi hay nghĩ tới G hoặc J. Vì G là đứa nghe tôi huyên thuyên nhiều nhất, còn J là người chịu khó hiểu xem tôi đang diễn đạt gì, dù nhiều lúc cô ấy đành bất lực và trở nên cực kì lơ đễnh :). hah?
"Không biết G nghĩ gì khi đứng đợi mình nhỉ". Mỗi khi chờ ai đó, tôi vẫn hay có cái thắc mắc như vậy. Vì cậu ấy phải chờ tôi quá nhiều, nhất là cái giai đoạn tôi không có cái phương tiện cơ giới nào để đi lại, G gần như phải chờ tôi mỗi ngày. Ở nhà, ở trường, ở chỗ làm. Lúc nào cũng là "chờ tao chút". Nên khi có xe rồi, mỗi khi đón ai, tôi đều dặn mình hãy kiên nhẫn chờ đơi, vì đã có người cũng từng phải chờ đợi tôi.
Không phải ai sống trên đời cũng đều mong ước rằng "giá đâu đó có người đợi tôi" đó sao. Nên chờ đợi và được chờ đợi, đôi khi là niềm hạnh phúc bé nhỏ.
Nên mỗi ngày gần đây, tôi đều thấy những niềm vui nho nhỏ khi đến trường, vì có những cô gái đáng yêu đang chờ tôi ở đó.
Và khi nhận ra điều đó, tôi biết cuộc sống của tôi đang tốt lên dần từng ngày, so với 1 năm về trước.
Dù vẫn còn vài chuyện thật vớ vẩn, như việc dị ứng muốn điên lên được, và cái đường ruột cẫn chưa bớt bịnh, thì mỗi ngày tôi vẫn còn có thể gặp mặt những người đang chờ đợi tôi, không phải đã là một phần may mắn rồi sao. 
***
Trời đang mưa rồi này. Biết gì không? Mình thích nhất mưa đêm.
 

7 thg 9, 2012

"Mùa mưa ở Singapore" trong một đêm Sài Gòn mưa.

Tôi mượn "Mùa mưa ở Singapore" của G mới hôm qua và vừa hoàn thành xong. Nhanh hơn tôi nghĩ. Chắc là do tôi đang ở trong trạng thái chỉ muốn nằm dài đọc truyện hơn là miệt mài với sách vở như tôi vẫn thường làm. Mà cũng có thể là cái bản tính tò mò của tôi trước giờ vẫn vậy, vốn không thể đọc một câu chuyện có phần gay cấn một cách đứt quãng, bởi tôi cần biết kết thúc thế nào, dù cho G cũng đã cảnh báo trước, "ám ảnh lắm, không có hậu đâu".
Tôi không nghĩ mình thích truyện này. Ngay cả chị H cũng nhận xét tôi đọc khá hờ hững. Chắc vậy. Dù có ảm ảnh thật, tôi không nghĩ điều đó đồng nghĩa với việc thích. Chẳng biết vì sao nữa. Chắc vì giọng văn này không hợp với tôi. Có cảm giác vài chỗ viết thật quá đà, như muốn bộc lộ sự "sành sỏi' của tay viết nhưng rốt cuộc lại làm kẻ-đọc-hờ-hững là tôi thấy "dị ứng". (bằng chứng là đọc xong tay nổi mẩn đỏ :)), tại bữa giờ không uống thuốc đây ). Nhưng cũng phải công nhận là cốt truyện cũng khá ấn tượng, dù đoạn giữa đi cũng khá nhanh. Đến cả đứa rất tin vào tình yêu sét đánh như tôi cũng không nghĩ là nhanh như vậy. Mà biết đâu được, tôi chưa trải qua nhiều kinh nghiệm tình trường nên chả thể nào phán xét. Chị H cũng đã nói rằng, lúc mà yêu rồi thì có thể nhanh vậy thật đó em. Do vậy, cũng có chút gì hợp lý :>
***
Tôi không nghĩ là Tuyên sẽ chờ đợi nhanh đến thế. Đối với người trong cuộc, mỗi ngày chờ đợi có thể dài dằng dặc như cả năm trời nhưng việc cô ấy quyết định đi Bắc Kinh như vậy, tôi vẫn thấy rất nhanh. Có người nói rằng cô ấy quyết định bằng sự trầm lắng của một người đàn bà đã tìm được chốn bình yên, không còn là tình yêu cuồng nhiệt của thời tuổi trẻ. Tôi chỉ thấy rằng, cố ấy đã lựa chọn bằng sự trống rỗng. Đương nhiên, đó chỉ là cách nghĩ của tôi.
Tôi thích tên Phong. Trước đến giờ vẫn vậy. Ngay cả lúc Lam đặt tên cho ku Hải thì tôi cũng đã ngay lập tức nghĩ đến "Phong" (và sau đó cả nhà lăn ra cười vì cha tên bình, con tên phong, ghép lại thành bình phong :)). Nhân vật chính trong "Những giấc mơ dài"  cũng tên Phong. Và ngay cả nick tôi, vốn cũng là "Phong". Gió, vốn vẫn được gắn với những người con trai phóng khoáng và mạnh mẽ. Mà cũng khó nắm bắt được. Có ai dám khẳng định rằng, mình có thể giữ được gió trong tay.
Tôi thích quyết định cuối cùng của Phong. Chắc cũng là điểm sáng nhất tôi nhớ về anh ấy.
Còn người tôi để ý nhiều, là Nhiên :). Ngay khi thấy Nhiên từ những trang đầu, tôi đã thấy thương cho cô ấy rồi. Bởi cô ây được ở bên Phong rất nhiều, nhưng không phải với vị trí mà cô ấy muốn. Lúc đó tôi cũng nghĩ chắc cô tên là "An Nhiên" bởi đó là cái tên tôi đã nghĩ sẽ đặt cho con gái của mình (nếu có). Vài người sẽ thấy khó chịu với sự nhõng nhẽo của cô ấy, với những đòi hỏi có phần vô lý cô ấy đã đưa ra cho cả Phong và Tuyên. Nhưng là như vậy, thì mới là Nhiên. Tôi đã băn khoăn rằng không biết đến cuối truyện, Nhiên có tự vẫn không. Nhưng thật may rằng điều đó không xảy ra. Bởi sau tất cả sự nhõng nhẽo và ích kỳ trẻ con, Nhiên vẫn có những suy nghĩ chín chắn rất chân thành. Và khi tác giả đặt tên cô ấy như vậy, hẳn cũng đã muốn cô ấy có thể "an nhiên" trong cuộc đời. Nhiên có thể là một nhân vật nhạt nhòa trong câu chuyện này, nhưng Nhiên là một gì đó sống động trước mắt tôi. Mỗi khi thấy cô ấy, tôi như thấy được một tôi khác. Nhưng tôi cũng mong Nhiên, đừng bằng lòng với việc chiếm giữ trái tim Phong để nó không thuộc về ai, và cũng không thuộc về Nhiên. Con gái, vốn nên lấy người yêu mình, hơn lấy người mình yêu.
Và còn một người phụ nữ nữa. Mẹ Tuyên. Tôi đã không muốn tin rằng, bà ấy tìm cách chạy trốn về Việt Nam với tình nhân mới. Tôi đã không muốn tin rằng, bà ấy sẵn sàng bỏ chị em Tuyên. Và tôi cũng thấy nghẹt thở, khi đọc tới những dòng chữ về cái chết của bà. Nói cho cùng thì, con người vốn đâu phải thánh thần. Những toan tính, những khát vọng tưởng như xấu xa ấy, chỉ là cái gì đó rất thật, tồn tại mỗi ngày trong mỗi con người.
***
Hôm nay lần đầu tiên tôi lại không thoải mái cho lắm khi ở nhà G. Bất giác nhận ra, mỗi khi ở đây, tôi đều là đứa vô-dụng-hay-đòi-hỏi. Chỉ cần có P, tôi sẽ để cô ấy làm tất cả, và tự ngồi than thở với những vấn đề của bán thân. Tự hỏi, các cậu ấy có mệt mỏi không? Trả lời luôn, có. Nên P mới bực như vậy. Tôi ỉ lại vào cô ấy quá nhiều, và lười vô kể. Chả biết nữa, Cái hôm cả bọn ăn sâm bổ lượng, G heo không ở đó, nên đã không thấy tôi hôm ấy tệ đến mức nào. Mà mọi người, chắc cũng đã tránh kể lại. Nên hôm nay, tôi chọn cách im lặng, cười cầu hòa và cực kì lơ đãng. Mỗi khi thấy P bực, t chả biết xử lý thế nào.
***
Thôi thì giờ đi ngủ. Tuần này mình đã dành quá nhiều cho truyện và việc ngồi nghĩ vẩn vơ. Mai phải xóc lại hết thôi. 
Đã là tháng 9 rồi.