mới hí hửng với vụ bđs xong, đi thi CPA về tự kỷ luôn. Cái đề cho ai làm zậy chời :( , chắc hông phải cho đứa cùi bắp như mình oài.
Mới đi lăng quăng với thằng bạn lâu lắm không gặp về. Thấy phải xốc lại hết thoy, ui ui cái sự học của tui. Từ mai phải cố gắng nhiều nhiều hơn. Tao với mày cùng cố hen!
Hic tối nay vô Effoc gặp một bạn bán hàng gọi mình rối rít, còn xịt cho cả đống kem nữa. mà tội lỗi nhất là mình không thể nhớ được đó là ai, chỉ cười xã giao thui. hu hu oa oa oa trí nhớ ơi, hợp tác với tui cái đi. :(( , tui hận bạn quá, hổng nhớ được gì hết trơn.
=.='
23 thg 9, 2012
22 thg 9, 2012
TSCL 4
Chắc là bị nghĩ khùng thiệt rồi. Đứng trước thang máy lẩm bẩm một mình, chỉ chỉ trỏ trỏ cuối cùng bị người ta nhắc ủa sao chưa bấm nút lên =))
***
Sáng nay giảng đường lại có chuyện vui. Mí bạn trong ban chấp hành kêu gọi mọi người đi xin ve chai gây quỹ. Mình với H.A cũng tham gia, đi chung với nhau. Mới đầu cũng hơi ngại, để H.A nói trước không hà, sau thì mình cũng xông vô. Mà nói chung là cũng chẳng có gì xấu, đâu bắt người ta phải mua gì hay cho mình tiền. Chỉ là tiện công đôi chuyện, mình dọn đồ giùm lại được có thêm thu nhập. Nên nhiều bác cũng nhiệt tình nhét cho đủ thứ, thành ra kết quả khá là khả quan, cao hơn cả hôm bỏ bì thư nữa cơ :">. Hì hì, mặc dù vậy thì mình cũng hơi bất ngờ khi lực lượng sáng nay khá ít. Chắc tại vì thông báo trễ. :?
Sau khoảng 2 tiếng đi thu lượm ve chai thì kinh nghiệm cho thấy là:
-Xin mí cô cỡ trung trung là dễ nhất nè, người già thì ngại di chuyển, đàn ông thì rất ngại lục lục tìm tìm gom gom mấy thứ đó. Chỉ có chị em phụ nữ là hay để ý mấy việc nhỏ nhỏ vậy thôi.
-Cái mẹt mình chắc hơi hãm tài =)).
Mừ ngại nhứt là gặp mấy cô bán ve chai đi qua. Hức, ai cũng khổ như nhau. Thôi thì, con chỉ đi quyên góp có một lần này thôi hà, coi như là cho mí pé, cô hen.
Qua chiện này cũng thấy, tình người vẫn còn dào dạt :).
***
Những bà mẹ ở tuổi trung niên trở đi càng lúc càng dễ khó chịu, làm những đứa con cũng dễ khó chịu theo. Nhìn cô căn dặn, càm ràm đủ điều nhiều khi mình cũng mệt. Mà cũng sợ, không biết sau này mình có vậy không, có gò bó cuộc sống những đứa con mình như thế không. Mà chắc là có đó. Bây giờ còn trẻ mình cũng đã khó chịu rồi, đến khi về già chắc sẽ là một mụ khó ưa cho xem.. Dù hiện tại tư tưởng mình cũng khá thoáng và thích một cuộc sống không phải để ý xem thiên hạ nghĩ gì, không can thiệp vào cs của người khác nhưng biết đâu được nhiều năm nữa, vài năm nữa, hay thậm chí là bây giờ, hành động của mình vẫn không thể thông suốt như điều mình muốn được.
Mặc dù vậy thì, ta vẫn không thể ngừng yêu họ được. (ý là những bà mẹ )
Nên dù có bực bội mỗi khi nghe mẹ hay cô nào đó càm ràm, la mắng, thì ta vẫn thích ngồi bên thủ thi, ôn lại kỉ niệm cũ với họ, và chia sẻ chuyện này chuyện kia trong cuộc sống của mình. Cả ngày nay mình đã có những bữa cơm rất vui, với những câu chuyện của cô. Anh p, dù chắc cũng hơi ức chế chút xíu, cũng thủ thỉ rất thoải mái, hạnh phúc bên mẹ của mình. Không ai dễ chấp nhận ta theo đúng bản chất của ta như mẹ, và vì vậy có thể thoải mái mà bộc lộ hết bên cạnh mẹ dù cho nhiều lúc vẫn phải nghe càm ràm, la mắng, phản đối...mệt cả người :).
Mà con trai, họ có cách yêu mẹ thật thú vị. Dù mỗi khi nói chuyện họ vẫn hay kêu là "bà già nhà tao"... và thường xuyên hục hặc với mẹ, thì họ vẫn yêu mẹ mình bằng những cách thầm lặng nhất. Không cần phải hôn mẹ mỗi ngày, chúc mừng mẹ nhân mỗi dịp ngày tôn vinh phụ nữ, kể đủ thứ chuyện cho mẹ nghe hay thủ thỉ là "yêu mẹ nhắm ó",... như con gái vẫn hay làm, thì tình yêu của họ dành cho mẹ vẫn rất dạt dào. Như tối nay mình đã thấy, khi anh p ôm mẹ và nói "mẹ đừng buồn nữa", hay như lúc N ù nói với bà ngoại rằng "con không muốn mẹ ra ngoài này, ở trong đó khí hậu sẽ tốt cho mẹ hơn", rồi cả bài viết của G heo dành cho mẹ nữa. "Con xin lỗi mẹ vì con phải đi, đi xa mẹ". Nhưng một trong những điều là động lực để con có thể ra đi như vậy, là để thấy mẹ hạnh phúc vì con mẹ đã có thể bước đi trên đường đời.
Ừm, con trai đúng là một sinh vật thú vị ;))
***
Vậy là tối nay anh p đã lại ra đi. Tới một nơi cách xa, rất xa gia đình của mình, dân tộc của mình, đất nước của mình, đối với mình thật sự là một điều đáng sợ. Nhưng đó cũng là một ước mơ cháy bỏng. Mình chợt nhận ra điều đó khi bước đến nơi này, đến phi trường nhộn nhịp, đông đúc tối nay. Nhìn những chiếc máy bay cứ lập lòe lên xuống giữa một vùng trời bao la đen đặc, thật sự rất có ma lực. Mình muốn đi, đi tới tất cả những nơi mà từ bé mình đã mơ về, trên chính đôi chân của mình, và bằng chính sức lực của mình. Được tung bay giữa bầu trời này, dù chỉ bằng một đôi cánh sắt đi mượn, chắc chắn vẫn rất tuyệt vời.
"I want to be a real wind. Go to everywhere and see everything".
Chắc chắn một lúc nào đó, mình sẽ vác ba lô lên đường.
***
Cuộc chia ly nào cũng có nỗi buồn. và ngay cả những người cứng rắn, cũng được quyền mềm yếu vào giây phút đó. Nên mình không cần phải ngạc nhiên khi thấy những người mà mình nghĩ sẽ không khóc rơi nước mắt. Điều đó thật sự tự nhiên. Mà tự nhiên, thì luôn luôn đẹp.
Và khi chị H gác cằm lên vai tôi run run, tôi biết những mặt trời đã xuất hiện rồi, lấp lánh giữa trời đêm. Bởi vì, "giọt sương trên mí mắt, là mặt trời dịu êm".
1 năm, rồi sẽ qua rất nhanh thôi. Nhanh đến mức, ta sẽ không nghĩ rằng, và có thể không mong rằng, nó lại nhanh đến vậy.
***
Học cách tách rời khỏi cậu ấy đi thôi. Nếu để cậu ấy trở nên quan trọng hơn nữa trong cuộc sống của mình, mọi thứ sẽ không thể đơn thuần được nữa.
***
Bắt chước bí heo làm cái này, mà hem muốn đăng trên fb. "Đây là tuần lễ sách Quốc tế. Luật chơi:
lấy quyển sách ở gần bạn nhất, lật đến trang thứ 52, đăng câu
thứ 5 làm status, không nhắc đến tiêu đề". Ai đọc blog tui mà đoán được, tui có thưởng :)). Ưu tiên người trả lời đầu tiên =))
"Khi bạn nhìn quá nhiều thứ không cần thiết trong cuộc đời, bạn khó mà sàng lọc được các ấn tượng".
19 thg 9, 2012
life
Sống mà không để ý tới mấy người xung quanh nhận xét gì có được không. Mình hận người lớn và hận phải là người lớn. Sao cứ phải lo sợ những điều dị nghị để đặt một đống những áp lực vớ vẩn lên những đứa con mình?
18 thg 9, 2012
TSCL 3
Eun so sắp đi rồi
***
Gần đây mình lại hay lậm "Trái tim mùa thu". Phim cũ rích nhưng giờ xem mới hợp, hồi nhỏ con nít con nôi ai biết gì đâu.
Short program 1 có hơi mắc, nhưng mình không hối hận cho lắm. Mà đọc lại rồi mới thấy, hồi xưa mình thích nhất Plus 1, giờ thì đổi qua "The current state of affairs", càng đọc càng thấy ngấm. Mấy cái chuyện tình dang dở như vậy, hay để lại dư âm trong lòng người đọc/xem hơn.
"Trái tim mùa thu" cũng vậy.
Tổng kết cái phim chưa xem xong thì nhận thấy rằng:
-Người tội nhất là hai bà mẹ, người đầu bạc khóc kẻ đầu xanh
- Người tội nhì là Yumi, nhân vật có phần mờ nhạt và ít được nhắc đến trong mấy cái review, mà có nhắc thì cũng hay nhấn mạnh là "dù tội nghiệp nhưng lại ích kỷ, chỉ muốn giữ trái tim của người mình yêu bên cạnh dù biết người đó không yêu mình". Ừ, chắc là vậy đấy. Nhưng có vấn đề gì không? Yêu rồi sẽ biết, tình yêu nào mà không ích kỷ chứ. Mình lại cứ hay thương mấy cô gái như vậy, Koga, Yumi, An Nhiên..... Vì họ rất đời thường. Nhưng cũng câu nói cũ "con gái nên cưới người yêu mình, hơn cưới người mình yêu". Câu này trong Miyuki đấy, mình nhớ mãi.
- Người tội thứ ba, nữ chính Eun So. Cô ấy, dù thật tội nghiệp, cuối cùng cũng đã có được điều mà những người còn sống không thể có, trái tim của người mình yêu.
- Người tội thứ tư, Han Tae suk, yêu chân thành, yêu mãnh liệt theo đúng cái tiêu chí "tình yêu cao thượng", để cuối cùng cũng không thể thấy lòng bình yên.
- Người tội thứ năm...
- Người tội thứ sáu....
- Người tội thứ bảy.....
Cái phim này, rốt cuộc thì ai cũng tội. Người chết cũng tội mà kẻ sống cũng không thể an lành. Cuối cùng lập cái bảng xếp hạng ra cũng chỉ là vô nghĩa. Sự đáng thương đem ra so kè đong đếm người hơn kẻ thắng chẳng để làm gì. Vì giờ , nhân vật nào cũng thương hết, đâu ghét ai được.
***
Nhiều người bảo tình yêu là điều tự nhiên, đừng cố gắng kiếm tìm, thì nó sẽ đến. Nhưng mình thấy sốt ruột rồi. Không phải là tình yêu cho mình, mà xin hãy đến với người đó. Bởi mình dù có khóc cả ngàn lần nữa, cũng sẽ không thể đem lại hạnh phúc lớn lao nhất cho N u phải không. Vậy nên, xin Người đấy, thần hạnh phúc, hãy đem tình yêu đến với người con yêu thương nhất, để người ấy biết cuộc sống này, vẫn còn đẹp lắm, để người ấy thôi không còn lạc lối nữa, và không còn phải hoang mang tự hỏi "ai sẽ đến với mình đây"...
***
Bởi vì cảm giác nhìn người mình yêu thương càng lúc càng lún sâu vào một vũng lầy mà không thể kéo lên được là thứ tồi tệ nhất.
17 thg 9, 2012
.........
Cảm giác nhìn một người mà mình yêu quý càng lúc càng lún sâu vào một vũng lầy mà không thể kéo lên được là cảm giác tồi tệ nhất.
15 thg 9, 2012
TSCL 2
Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.
***
Mỗi một gia đình đều luôn có những vấn đề riêng mà chỉ người trong cuộc mới thấm thía hết được. Nhớ lại thì ngày xưa tôi với Vivian thỉnh thoảng cũng có mấy xích mích về việc cự cãi xem gia đình đứa nào khổ hơn, và sự rạn nứt trong mối quan hệ của chúng tôi cũng bắt nguồn 1 phần từ đó. Hôm nay khi nghe cậu hỏi "con thấy má con có khổ không", tôi cũng buột miệng là có. Và cậu lên tiếng liền "mẹ con cũng có sướng nhiều đấy chứ". Tôi im lặng. Có thể điều đó đúng. Đặc biệt là khi t đảo mắt nhìn thấy mợ cũng đang im lặng, bất giác nhận ra, đúng là mẹ có nhiều điều sướng hơn, ở một vài khía cạnh nào đó, so với mợ và nhiều phụ nữ khác. Và đương nhiên cũng sẽ có cái khổ hơn, vì thuyết tương đối chắc chắn là một chân lý luôn đúng.
Mỗi khi đến đây, t lại thấy cậu và mợ tiều tụy hẳn đi. Những khó khăn éo le cứ luôn ập đến với họ, chả bao giờ dứt được. Hết chuyện này lại tới chuyện khác. Nhiều lúc thật sự muốn chất vấn ông trời rằng sao cứ phải dồn người ta đến đường cùng như vậy. Vì đó là số phận sao? số phận đã định sẵn là phải chịu khổ triền miên không dứt như vậy sao? Tôi vốn là đứa tin tưởng mãnh liệt vào tử vi của Á châu. Nhưng cứ mỗi lần kết luận rằng "âu cũng là cái số", thấy thật cay đắng xót xa. Nếu được sinh ra để sống đúng một lộ trình đã được "ông trời" định sẵn cho như vậy, thì thật là vô nghĩa.
Tôi vẫn còn nhớ ngày mình gặp mợ lần đầu , mợ mập mạp trắng trẻo hơn, mặt nhiều nét vui hơn sự lo lắng, bi thương như bây giờ. Tôi dần ngại nhìn vào, đôi mắt thâm quầng và đau buồn ấy. Thở dài. Nhận ra những người thân xung quanh mình sao đều khổ đến vậy, cả cô, cả c v ở nhà, cả c t, cô l... Họ đều khổ, theo những gì rõ ràng nhất t có thể thấy. Đầu tắt mặt tối, phải làm lụng hàng ngày không thể nghỉ dù viêm khớp, đau lưng, phải chắt chiu từng đồng và mong chờ ngày chủ nhật được tăng ca, những xung đột không dứt trong gia đình, và những đồng tiền vất vả kiếm được bị người đời lừa lọc. Nhưng đó chỉ là bề nổi của vấn đề. Tảng băng mà ta thấy chỉ 3 phần nổi trên mặt nước còn 7 phần chìm khuất dưới biển sâu. Những người tôi đang thấy có cuộc sống hạnh phúc hơn, sung sướng hơn, vương giả hơn, có thật sự là như vậy. Tôi thấy c t có một gia đình khá giả, nhưng tôi có thấy cậu luôn phải căng thẳng mỗi ngày với giấy tờ, kế hoạch, đến mức buộc miệng khuyên cháu gái đừng làm công việc như cậu mệt mỏi lắm. Tôi thấy nhà c h đề huề vui vẻ nhưng có thấy sự trầm cảm của người mợ hiền lành hay cười. Cũng như mọi người thấy gia đình tôi thành đạt và sung túc, nhưng mấy ai hiểu những vấn đề khác bên trong. Là như vậy đấy, nên ngày xưa tôi với Vivian cãi nhau hoài không dứt được, bởi đứa nào cũng đúng, và đứa nào cũng sai. Vì chúng tôi chỉ vin vào phần nổi chúng tôi thấy chứ không phải phải là cả tảng băng. Mà muốn hiểu được cả tảng băng ấy, bằng một trái tim luôn đóng, là điều không thể. Cứ như vậy, sự ghen tỵ, tự ty, bảo thủ, cứ luồn lách mãi vào, nhẹ nhàng mà ngấm ngầm, phá hủy tất cả.
Nên từ nay, tôi phải bỏ cái kiểu suy luận đại loại như, thằng A học av ở access, chắc nhà nó giàu lắm mà không biết rằng cha mẹ cậu ấy không thể ở bên cậu ấy mỗi ngày, Hay như con B, bố mẹ nó đều là trí thức nên chắc gia đình đấm ấm lắm, mà không biết rằng cô ấy thèm được như gia đình một người bạn, dù là lao động nghèo nhưng luôn đầy tiếng cười, không lạnh lẽo như nhà cô ấy. Bỏ đi cái kiểu suy nghĩ như vậy, chắc sẽ thấy, lòng nhẹ gánh hơn.
Nhưng mà cứ mỗi khi nghe người khác nhận xét về gia đình mình, nhiều khi tôi chỉ biết cười buồn. Ừ thì họ ở một góc nhìn khác, nên nghĩ là như vậy, dù sự thật thì chỉ người trong cuộc mới hiểu. Thôi thì, đành tự an ủi mình, sao có thể bắt người ta phải hiểu, trong khi mình cũng đâu hiểu người ta. Vậy đi, đời này, oan trái lắm.
***
Dẫu có tâm niệm như vậy, mỗi khi có ai đó nhận xét này nọ dù không hề ác ý, nhưng không đúng bản chất của những người tôi yêu hay những sự việc mà tôi biết, tôi lại ngay lập tức xù lông mà làm mặt giận dữ với họ. Bản chất của sư tử vốn rất hung hăng khi bảo vệ một điều gì đó. Nên tối nay tôi đã nổi cáu và hơi to tiếng khi cậu chỉ mới nói đùa thôi. Nghĩ lại thấy thiệt xấu hổ, và tội lỗi, sao lại nóng với cậu vậy chứ, để mọi người mất vui. Dù lòng có dặn chẳng xá gì đâu, tâm cũng không thể tịnh.
***
N ù đang ngủ ngáy pho pho, mình cũng đi ngủ thôi, mai còn câu tôm.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)