Lâu rồi mới quay lại nơi này.
Thấm thoắt đã 8 tháng. Ngày xưa mình đã quyết tâm ngày cuối sẽ lên đây chụp lại, từng góc tường, từng hàng ghế, ở cái nơi hai đứa từng nhắng nhít bên nhau. Nhưng rồi cuối cùng cứ để nó trôi dần vào quên lãng, như rất nhiều các dự định khác của mình.
Từ nhỏ đến lớn đều được hỏi rằng mình thích làm gì. Câu trả lời thay đổi theo thời gian, quanh đi quảnh lại cũng chỉ giáo viên, nhà ngoại giao, nhà Nhật Bản học... Cho đến tận bây giờ, khi mình đã 23 tuổi, và là một đứa kiểm toán viên quèn nửa vời, mình vẫn chưa thể trả lời được một cách thành thật câu hỏi ấy. Nhưng dù có là gì, câu trả lời chắc chắn không phải kiểm toán viên.
Cái ngày mà mình nói mình yêu quý nơi này, và ngày mà mình thấy ớn công việc này tới cùng cực, không quá cách xa nhau. Điều đó cũng chẳng hề mâu thuẫn, vì mình yêu nơi này, thật sự, yêu con người ở nơi này, yêu cái cách mọi người đối xử với nhau, yêu cái sự flexible tuyệt vời của một công việc không mang tính chất sale. Nhưng mình không yêu công việc. Mình chán công việc này, chán đến tận cổ. Chỉ có điều, mình không dám rời bỏ. Vì bỏ nơi này rồi, mình sẽ đi đâu?
23 tuổi. Làm việc tại một công ty danh tiếng trên thế giới. Có gia đình không hẳn là hoàn toàn hạnh phúc nhưng đủ đầm ấm. Có bạn bè tốt dù suốt ngày chửi bới nhau. Có cơ thể không chuẩn nhưng đủ khỏe mạnh. Sống ở một nơi được xếp vào dạng các nước phát triển trung bình và còn lạc hậu nhưng yên ổn. Mình chẳng còn gì để phàn nàn, chẳng còn gì để trách móc. Chỉ là, đến một lúc trong sự quá đủ đầy, ta mới nhận ra mình trống rỗng. Vì cứ sống trong cái nhịp điệu đều đều đó, không còn giữ được cho mình một ước mơ nào. Không, không phải do hoàn cảnh. Mà là do mình đã hoàn toàn thui chột hết tất cả các ước mơ.
Mình bắt đầu rụt vòi, bắt đầu ớn cùng mình với các kế hoạch, bắt đầu không còn muốn thức dậy đi làm vào buổi sáng và ôn bài vào cuối tuần. Mình chỉ muốn nằm đó, quấn chăn, nhâm nhi vài quyển sách và để cho tuổi trẻ trôi ào qua các kẽ tay. Mình còn trẻ lắm ư? Còn có thể thong thả được thế ư? Không hề. Vậy mà chẳng muốn động đậy một xíu nào. Lửa đã lụi tàn. Chỉ còn là một kẻ rụt mình, bỏ cuộc.
Tuổi trẻ ai cũng từng rất ngông cuồng. Có thời mình đã tin rằng mình sẽ làm được hết, sẽ vượt qua được mọi thử thách, sẽ chấp nhận cái áp lực của cả việc học và làm không hề hấn gì. Sẽ đi qua hết, sẽ vượt lên hết. Mình đã từng không muốn làm một đứa yên phận, không muốn một công việc nhàn hạ chỉ lên đọc báo rồi về. Mình cười thầm những người chỉ muồn sống cuộc sống bình thường. Mình đã từng láo lếu mà tuyên bố ta sẽ chấp hết. Để đến bây giờ, khi chặng đường mới chỉ khởi đầu tí xíu, đã muốn vứt bỏ hết mà chạy về với mẹ.
Giờ thì mình mới thật sự đáng bị cười khẩy.
Mình đã không còn lửa, không còn cái đam mê của ngày nào, không còn sự ngông ngênh dám vượt qua thử thách. Sau tất cả những gì hào nhoáng đã qua, chỉ còn lại phù du.
Trông rỗng và vô định.
Mình đột nhiên thấy nhớ Min, nhớ cái thời cả hai từng rất điên cuồng, nhưng thực sự cháy.
21 thg 3, 2015
18 thg 2, 2015
Bitterness
Dù đã tự nhủ dỗ dành bản thân rồi, e vẫn không ngăn được cái cảm giác chua xót này.
Mỗi khi giao thừa vừa bước qua, e lại thấy mình như vừa mất đi điều gì đó. Cái cảm giác bâng khuâng hoang mang đó, năm nay lại đậm sâu hơn, vì giờ phút này e đã biết, ngoài mất đi một phần tuổi trẻ của mình, e còn mất anh và mất Min.
E mất Min là điều đã quá rõ ràng. Nhưng mỗi độ tết đến, trong những ngày cuối năm tất bật, e lại thấy mình kín đáo thở dài, và nhớ Min da diết. Có phải vì tình yêu của tụi e bắt đầu vào mùa xuân và kết thúc vào mùa đông, nên cứ mỗi khi xuân về, e lại thấy nhớ M nhiều đến vậy. Và bởi vì cũng chỉ đến khi xuân về, e mới nhận được cuộc gọi từ cậu ấy, để chúc mừng một năm mới đã sang, nhưng cũng như nhắc nhở nhau không quên đi một người đã từng là đặc biệt. Em sẽ lại cười nói hớn hở với Min, sẽ để cho cậu ấy nghe thấy những điều tươi vui nhất, để khi cúp máy rồi mới thấy tim mình đã lỗi đi một nhịp. Dù có bao nhiêu năm nữa, e vẫn nghĩ Min sẽ luôn ở một vị trí đặc biệt trong lòng mình, một người mà e đã rất giận, đã rất buồn, đã trách móc rất nhiều, nhưng cũng đã rất thương. Em biết mình không còn yêu M nữa, cũng không còn đủ can đảm để cho nhau một cơ hội nào nữa, nhưng một khi đã thương thì cứ còn thương mãi. E không phủ nhận mình thương Min, thương nhiều, nhiều ghê lắm...
Còn đối với anh. E gửi đi một tin nhắn, biết là theo phép xã giao thông thường anh có thể nhắn lại, có thể không. Rồi e xóa đi số của anh. E biết đó là sự trốn chạy hèn mọn. Nhưng e còn có thể làm gì đây? Anh như cơn gió chợt đến rồi chợt đi, để lại phía sau ô cửa sổ mở toang, trống trải. Có thể những chuỗi ngày qua chỉ là ngộ nhận của riêng e, nhưng e vẫn muốn hỏi, muốn lặp đi lặp lại câu hỏi ấy. Em đã từng là gì đối với anh? Em từng là gì để anh phải nhắn tin, phải hỏi han, phải quan tâm như vậy, phải ngoái nhìn em, phải chờ đợi e, để rồi trong phút chốc lại trở nên xa cách, cứ như những điều đó chưa từng có? Để sau đó, e như người bị đẩy ra khỏi giấc mộng mà cứ không tin đó là giấc mộng. E có phải cũng chỉ như người anh đã gặp trước đây, là người "cũng định làm thân nhưng sau vài lần nhắn tin thì thấy mình không nên như vậy"? Em không có quyền trách móc anh , không có quyền dùng quá khứ của anh để làm cái phép biện hộ tệ hại đó cho mình. Anh đâu làm gì sai, anh đâu từng hứa hẹn điều gì với e chứ. Chỉ có e tự cho mình cái suy nghĩ viễn vông đó, để khi vỡ mộng lại quay ra trách cứ anh? Em không có quyền như vậy, em không được làm như vậy.
Em chỉ có thể nén tiếng thở dài, khóc cho vơi hết nỗi xót xa trong lòng, và quên anh.
E chỉ còn có thể chon cách quên anh.
E đã từng dành tình cảm sâu đậm cho 3 người. Một người không đủ dũng cảm với tình cảm của mình. Một người chưa đủ trưởng thành với tình cảm của mình. Còn một người, không biết chắc tình cảm của mình.
Mỗi khi giao thừa vừa bước qua, e lại thấy mình như vừa mất đi điều gì đó. Cái cảm giác bâng khuâng hoang mang đó, năm nay lại đậm sâu hơn, vì giờ phút này e đã biết, ngoài mất đi một phần tuổi trẻ của mình, e còn mất anh và mất Min.
E mất Min là điều đã quá rõ ràng. Nhưng mỗi độ tết đến, trong những ngày cuối năm tất bật, e lại thấy mình kín đáo thở dài, và nhớ Min da diết. Có phải vì tình yêu của tụi e bắt đầu vào mùa xuân và kết thúc vào mùa đông, nên cứ mỗi khi xuân về, e lại thấy nhớ M nhiều đến vậy. Và bởi vì cũng chỉ đến khi xuân về, e mới nhận được cuộc gọi từ cậu ấy, để chúc mừng một năm mới đã sang, nhưng cũng như nhắc nhở nhau không quên đi một người đã từng là đặc biệt. Em sẽ lại cười nói hớn hở với Min, sẽ để cho cậu ấy nghe thấy những điều tươi vui nhất, để khi cúp máy rồi mới thấy tim mình đã lỗi đi một nhịp. Dù có bao nhiêu năm nữa, e vẫn nghĩ Min sẽ luôn ở một vị trí đặc biệt trong lòng mình, một người mà e đã rất giận, đã rất buồn, đã trách móc rất nhiều, nhưng cũng đã rất thương. Em biết mình không còn yêu M nữa, cũng không còn đủ can đảm để cho nhau một cơ hội nào nữa, nhưng một khi đã thương thì cứ còn thương mãi. E không phủ nhận mình thương Min, thương nhiều, nhiều ghê lắm...
Còn đối với anh. E gửi đi một tin nhắn, biết là theo phép xã giao thông thường anh có thể nhắn lại, có thể không. Rồi e xóa đi số của anh. E biết đó là sự trốn chạy hèn mọn. Nhưng e còn có thể làm gì đây? Anh như cơn gió chợt đến rồi chợt đi, để lại phía sau ô cửa sổ mở toang, trống trải. Có thể những chuỗi ngày qua chỉ là ngộ nhận của riêng e, nhưng e vẫn muốn hỏi, muốn lặp đi lặp lại câu hỏi ấy. Em đã từng là gì đối với anh? Em từng là gì để anh phải nhắn tin, phải hỏi han, phải quan tâm như vậy, phải ngoái nhìn em, phải chờ đợi e, để rồi trong phút chốc lại trở nên xa cách, cứ như những điều đó chưa từng có? Để sau đó, e như người bị đẩy ra khỏi giấc mộng mà cứ không tin đó là giấc mộng. E có phải cũng chỉ như người anh đã gặp trước đây, là người "cũng định làm thân nhưng sau vài lần nhắn tin thì thấy mình không nên như vậy"? Em không có quyền trách móc anh , không có quyền dùng quá khứ của anh để làm cái phép biện hộ tệ hại đó cho mình. Anh đâu làm gì sai, anh đâu từng hứa hẹn điều gì với e chứ. Chỉ có e tự cho mình cái suy nghĩ viễn vông đó, để khi vỡ mộng lại quay ra trách cứ anh? Em không có quyền như vậy, em không được làm như vậy.
Em chỉ có thể nén tiếng thở dài, khóc cho vơi hết nỗi xót xa trong lòng, và quên anh.
E chỉ còn có thể chon cách quên anh.
E đã từng dành tình cảm sâu đậm cho 3 người. Một người không đủ dũng cảm với tình cảm của mình. Một người chưa đủ trưởng thành với tình cảm của mình. Còn một người, không biết chắc tình cảm của mình.
7 thg 2, 2015
30 thg 1, 2015
It's sweet, but it's hurt too.
Mỗi ngày e đều thấy mình nhớ về một kỷ niệm nho nhỏ nào đó với Min, nhưng đồng thời cũng thấy lòng bắt đầu nặng trĩu với nụ cười của anh. Thật tệ phải không anh?
Em không phải là một người tốt đẹp như Ami. Em không đi cùng Min hết chặng đường lúc cậu ấy gặp khó khăn. Mà chỉ quyết định bên cậu ấy như một người bạn. Vì e mệt mỏi với việc phải chờ trong vô định. Nếu a biết điều đó, a có thấy chán ghét em không?
Những điều mọi người nói với e và những thứ mà e cảm nhận được bắt đầu có sự lệch pha. E đã rất rất muốn tin rằng giữa a và e có điều gì đó đặc biệt, nhưng cứ mỗi ngày trôi qua e lại sợ đó chỉ là sự ngộ nhận bẽ bàng. E đâu ngờ cứ từng ngày từng ngày e lại dần thích a nhiều đến thế. Nó cứ len lỏi nhẹ nhàng mà ngấm rất sâu. A tốt bụng, a hiền lành, a hay giúp đỡ mọi người, a cười như ánh nắng, a thích những thứ mà e thích, và e thích những thứ mà a thích. Cái thế giới của a e đều háo hức muốn khám phá từng chút một. Những câu chuyện của anh, những bài hát anh nghe, suy nghĩ của a.. E muốn chạm vào từng thứ một. Và e muốn trở thành một phần nho nhỏ trong thế giới của anh. Nhưng rồi e nhận ra, cái ước muốn đó sao mà xa vời quá.
Em không thể ngộ nhận mãi được. Nhưng e cứ luôn muốn tin đó là định mệnh. Khi e gặp a ở nơi này; khi với một sự sắp đặt cố tình nào đó e đi cùng job với a; khi e phát hiện ra mình thích những thứ gần giống nhau, khi e thấy a cũng hay ngẩng lên bầu trời, và tìm kiếm những vì sao; khi e đã luôn tự hỏi a sẽ ngồi ở đâu rồi tình cờ phát hiện ra a ở ngay sau e; khi e với a có cùng chung một cái tên.... E muốn tin nhiều lắm, muốn tin rằng những gì a đối xử với e đều đặc biệt hơn người khác. Nhưng chắc e lầm rồi, ai biểu a tốt bụng quá chi, đối với ai cũng nhẹ nhàng như vậy.
Những ngày còn lại này thật ngọt ngào, nhưng cũng rất đau. Vì e biết nó rồi sẽ kết thúc. Chỉ còn vài ngày nữa, e sẽ không còn được thấy a mỗi ngày. Chỉ còn vài tháng nữa, a sẽ không còn ở nơi đây, ở cái nơi mà it nhất e biết được lâu lâu có thể bắt gặp a, ở góc bàn này a vừa ngồi hay vừa mới ghé qua. Chỉ còn vài tháng nữa e sẽ không còn được thấy cái bảng tên của a trên tủ, hay háo hức tìm món quà a gửi trong tủ của em. Ngày a đi chắc e cũng không tìm được cớ để về VP gặp a nữa. Cứ như một sự gào thét trong câm lặng. Rằng e thích a nhưng không được để cho a biết, cho mọi người biết, và cũng không dám tiến tới với tình cảm của mình. E sợ nếu e làm vậy, e sẽ đánh mất anh. Hay e sợ, với anh, em chỉ là đứa e gái nhỏ.
E cứ mong là, mỗi ngày tỉnh dậy, nhận được groove của a, sms của a, giây phút ấy sẽ kéo dài mãi mãi.
Always with me
Em không phải là một người tốt đẹp như Ami. Em không đi cùng Min hết chặng đường lúc cậu ấy gặp khó khăn. Mà chỉ quyết định bên cậu ấy như một người bạn. Vì e mệt mỏi với việc phải chờ trong vô định. Nếu a biết điều đó, a có thấy chán ghét em không?
Những điều mọi người nói với e và những thứ mà e cảm nhận được bắt đầu có sự lệch pha. E đã rất rất muốn tin rằng giữa a và e có điều gì đó đặc biệt, nhưng cứ mỗi ngày trôi qua e lại sợ đó chỉ là sự ngộ nhận bẽ bàng. E đâu ngờ cứ từng ngày từng ngày e lại dần thích a nhiều đến thế. Nó cứ len lỏi nhẹ nhàng mà ngấm rất sâu. A tốt bụng, a hiền lành, a hay giúp đỡ mọi người, a cười như ánh nắng, a thích những thứ mà e thích, và e thích những thứ mà a thích. Cái thế giới của a e đều háo hức muốn khám phá từng chút một. Những câu chuyện của anh, những bài hát anh nghe, suy nghĩ của a.. E muốn chạm vào từng thứ một. Và e muốn trở thành một phần nho nhỏ trong thế giới của anh. Nhưng rồi e nhận ra, cái ước muốn đó sao mà xa vời quá.
Em không thể ngộ nhận mãi được. Nhưng e cứ luôn muốn tin đó là định mệnh. Khi e gặp a ở nơi này; khi với một sự sắp đặt cố tình nào đó e đi cùng job với a; khi e phát hiện ra mình thích những thứ gần giống nhau, khi e thấy a cũng hay ngẩng lên bầu trời, và tìm kiếm những vì sao; khi e đã luôn tự hỏi a sẽ ngồi ở đâu rồi tình cờ phát hiện ra a ở ngay sau e; khi e với a có cùng chung một cái tên.... E muốn tin nhiều lắm, muốn tin rằng những gì a đối xử với e đều đặc biệt hơn người khác. Nhưng chắc e lầm rồi, ai biểu a tốt bụng quá chi, đối với ai cũng nhẹ nhàng như vậy.
Những ngày còn lại này thật ngọt ngào, nhưng cũng rất đau. Vì e biết nó rồi sẽ kết thúc. Chỉ còn vài ngày nữa, e sẽ không còn được thấy a mỗi ngày. Chỉ còn vài tháng nữa, a sẽ không còn ở nơi đây, ở cái nơi mà it nhất e biết được lâu lâu có thể bắt gặp a, ở góc bàn này a vừa ngồi hay vừa mới ghé qua. Chỉ còn vài tháng nữa e sẽ không còn được thấy cái bảng tên của a trên tủ, hay háo hức tìm món quà a gửi trong tủ của em. Ngày a đi chắc e cũng không tìm được cớ để về VP gặp a nữa. Cứ như một sự gào thét trong câm lặng. Rằng e thích a nhưng không được để cho a biết, cho mọi người biết, và cũng không dám tiến tới với tình cảm của mình. E sợ nếu e làm vậy, e sẽ đánh mất anh. Hay e sợ, với anh, em chỉ là đứa e gái nhỏ.
E cứ mong là, mỗi ngày tỉnh dậy, nhận được groove của a, sms của a, giây phút ấy sẽ kéo dài mãi mãi.
Always with me
8 thg 1, 2015
30 thg 11, 2014
Can I give up?
Hôm nay P trở về, im lặng và mệt mỏi. Không khí bỗng dung căng thẳng, hoặc chỉ có mình bỗng dung căng thẳng. Lại ngồi rà soát lại qua giờ mình có làm gì có lỗi ko, lại tự hỏi chuyện gì có thể xảy ra như vậy, lại lo lắng, lại vậy. Chưa bao giờ mình bỏ được cái thói quen luôn muốn làm đẹp lòng người khác đó.
Hôm nay mình đã lại có những suy nghĩ không nên có, lại nhìn Min đầy hoang mang, lại tự hỏi tại sao những ngày gần đây Min không còn hôn mình nữa, lại sợ, sợ mất Min.
Những ngày ngập tràn sợ hãi, Sợ mất người bạn thân của mình đến mức cứ loay hoay chẳng biết phải làm gì, có vừa ý không, có khiến người ta giận không. Sợ mất người bạn trai của mình đến mức cứ luôn tìm cách làm Min vui, luôn lo lắng nếu ngày nào Min không gọi điện, lo đến mức mình sẽ tự tay gọi trước để không phải trải qua những câu hỏi tại sao hôm nay Min không gọi cho mình, cứ luôn cố nắm lấy tay Min.
Thật muốn biết được tại sao mình lại cứ phải chạy theo cả hai người như vậy, cứ phải loay hoay giữa một mớ những điều "nên-làm-hay-không-nên-làm-để-người-kia-vui", cứ phải giật mình người đó không bắt máy có phải là giận gì không, người đó im lặng có phải mình đã làm gì đó sai không, người đó quên mất những nụ hôn có phải là không còn yêu mình nữa hay không?
Trong cuộc níu giữ này, mình giờ chỉ còn muốn bỏ cuộc.
Hôm nay mình đã lại có những suy nghĩ không nên có, lại nhìn Min đầy hoang mang, lại tự hỏi tại sao những ngày gần đây Min không còn hôn mình nữa, lại sợ, sợ mất Min.
Những ngày ngập tràn sợ hãi, Sợ mất người bạn thân của mình đến mức cứ loay hoay chẳng biết phải làm gì, có vừa ý không, có khiến người ta giận không. Sợ mất người bạn trai của mình đến mức cứ luôn tìm cách làm Min vui, luôn lo lắng nếu ngày nào Min không gọi điện, lo đến mức mình sẽ tự tay gọi trước để không phải trải qua những câu hỏi tại sao hôm nay Min không gọi cho mình, cứ luôn cố nắm lấy tay Min.
Thật muốn biết được tại sao mình lại cứ phải chạy theo cả hai người như vậy, cứ phải loay hoay giữa một mớ những điều "nên-làm-hay-không-nên-làm-để-người-kia-vui", cứ phải giật mình người đó không bắt máy có phải là giận gì không, người đó im lặng có phải mình đã làm gì đó sai không, người đó quên mất những nụ hôn có phải là không còn yêu mình nữa hay không?
Trong cuộc níu giữ này, mình giờ chỉ còn muốn bỏ cuộc.
16 thg 11, 2014
From P
"Hôm nay gặp một ít chuyện buồn cười, tự nhiên muốn ghi chép lại để biết rằng đã có lúc mình suy nghĩ như thế. Câu chuyện hơi bị trừu tượng, để cho dễ hiểu mình sẽ lấy ví dụ về chuyện ăn cơm nhà và cơm tiệm.
Có hai đứa sống chung nhà, một đứa hay ăn cơm nhà, một đứa chỉ ăn cơm tiệm. Một hôm đứa cơm nhà bảo đứa cơm tiệm: "Thôi ăn cơm nhà chung với tao cho đủ chất mà tiết kiệm". Đứa cơm tiệm nghe có lý, liền đồng ý. Vài bữa trôi qua, đứa cơm nhà vẫn đi chợ nấu cơm cho hai đứa bình thường, còn đứa cơm tiệm ưng thì bảo: "Nay tao không ăn" rồi cắp túi đi thẳng, ưng thì lại bảo: "Mai tao ăn nha". Một hai lần đứa cơm nhà còn cho qua, tới lần thứ ba đứa cơm nhà điên gan lên. Điên vì ba lý do:
1) Ăn cơm nhà cũng phải trả tiền nhưng "nhà" và "tiệm" khác nhau, nếu đã xác định ăn nhà thì hãy suy nghĩ đồ ăn từ đâu mà ra, chứ không phải đưa tiền là có đồ ăn.
2) Cơm tiệm nếu đã đồng ý nấu cơm nhà thì ít nhất hãy hợp tác duy trì thói quen đó, chứ đừng để sự ngẫu hứng ăn tiệm của mình làm ảnh hưởng tới nhịp sống của người khác.
3) Đứa cơm tiệm lâu lâu thấy áy náy vì không giúp đỡ đứa cơm nhà, thế là cặm cụi ra rửa chén. Nhưng cơm tiệm nên nhớ, cơm nhà đi chợ nấu ăn được, thì mấy cái chén chả là gì. Nếu ngại rửa chén, cơm nhà cũng ăn tiệm từ lâu.
Kể bâng quơ như trên là để thấm thía cho cái sự QUAN TÂM, HỢP TÁC với nhau trong cuộc sống ngày hôm nay. Anh và tôi cùng đồng hành, nhưng hoa đẹp thì anh dừng chân hái, bướm xinh thì anh đu dây bắt, rồi sau đó anh ba chân bốn cẳng chạy theo hỏi tôi: "Đường đi có gì vui không?" Anh với tôi là bạn đồng hành hay là người qua đường? Nếu đã cùng nhau sánh bước, không giúp đỡ nhau thì cũng hãy suy nghĩ cho nhau. Không ai đủ bao dung để đối xử chân thành với một kẻ qua đường !!!!!!!!!
FB khiến cho con người ảo tưởng sức mạnh, cứ tưởng lướt new feed hằng ngày là biết xã hội xung quanh thế nào, bạn bè mình đang vui buồn ra sao. Biết đâu có lắm đứa như Kenny Sang, FB là nơi để múa lửa lòe thiên hạ. Cũng không ít đứa xem FB như nơi để ban phát tình thương: "Một like là một lời chúc cho em bé/ cụ già/ thanh niên này....". Nếu FB thật như đời, thì anh hùng bàn phím phải rửa tay gac kiếm từ lâu.
Viêt ra sẽ có lắm bạn bị nhột, nhưng khổ nỗi mình "hổ báo trường mẫu giáo", viết linh tinh thì dám, nói thẳng thì ngại. Nên đọc qua cười khẩy một cái thôi nhé, đừng suy nghĩ nhiều làm gì."
Có hai đứa sống chung nhà, một đứa hay ăn cơm nhà, một đứa chỉ ăn cơm tiệm. Một hôm đứa cơm nhà bảo đứa cơm tiệm: "Thôi ăn cơm nhà chung với tao cho đủ chất mà tiết kiệm". Đứa cơm tiệm nghe có lý, liền đồng ý. Vài bữa trôi qua, đứa cơm nhà vẫn đi chợ nấu cơm cho hai đứa bình thường, còn đứa cơm tiệm ưng thì bảo: "Nay tao không ăn" rồi cắp túi đi thẳng, ưng thì lại bảo: "Mai tao ăn nha". Một hai lần đứa cơm nhà còn cho qua, tới lần thứ ba đứa cơm nhà điên gan lên. Điên vì ba lý do:
1) Ăn cơm nhà cũng phải trả tiền nhưng "nhà" và "tiệm" khác nhau, nếu đã xác định ăn nhà thì hãy suy nghĩ đồ ăn từ đâu mà ra, chứ không phải đưa tiền là có đồ ăn.
2) Cơm tiệm nếu đã đồng ý nấu cơm nhà thì ít nhất hãy hợp tác duy trì thói quen đó, chứ đừng để sự ngẫu hứng ăn tiệm của mình làm ảnh hưởng tới nhịp sống của người khác.
3) Đứa cơm tiệm lâu lâu thấy áy náy vì không giúp đỡ đứa cơm nhà, thế là cặm cụi ra rửa chén. Nhưng cơm tiệm nên nhớ, cơm nhà đi chợ nấu ăn được, thì mấy cái chén chả là gì. Nếu ngại rửa chén, cơm nhà cũng ăn tiệm từ lâu.
Kể bâng quơ như trên là để thấm thía cho cái sự QUAN TÂM, HỢP TÁC với nhau trong cuộc sống ngày hôm nay. Anh và tôi cùng đồng hành, nhưng hoa đẹp thì anh dừng chân hái, bướm xinh thì anh đu dây bắt, rồi sau đó anh ba chân bốn cẳng chạy theo hỏi tôi: "Đường đi có gì vui không?" Anh với tôi là bạn đồng hành hay là người qua đường? Nếu đã cùng nhau sánh bước, không giúp đỡ nhau thì cũng hãy suy nghĩ cho nhau. Không ai đủ bao dung để đối xử chân thành với một kẻ qua đường !!!!!!!!!
FB khiến cho con người ảo tưởng sức mạnh, cứ tưởng lướt new feed hằng ngày là biết xã hội xung quanh thế nào, bạn bè mình đang vui buồn ra sao. Biết đâu có lắm đứa như Kenny Sang, FB là nơi để múa lửa lòe thiên hạ. Cũng không ít đứa xem FB như nơi để ban phát tình thương: "Một like là một lời chúc cho em bé/ cụ già/ thanh niên này....". Nếu FB thật như đời, thì anh hùng bàn phím phải rửa tay gac kiếm từ lâu.
Viêt ra sẽ có lắm bạn bị nhột, nhưng khổ nỗi mình "hổ báo trường mẫu giáo", viết linh tinh thì dám, nói thẳng thì ngại. Nên đọc qua cười khẩy một cái thôi nhé, đừng suy nghĩ nhiều làm gì."
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)